Mưa thu đến nhanh đi nhanh giống như Em có Anh rồi lại mất Anh

Chuyên mục: Mưa

Trời hôm nay lại Mưa – những trận mưa thu rả rích, miên triền khiến lòng người buồn đến da diết. Mưa thu với từng làn gió heo may lành lạnh, với từng hạt mưa không nặng nề như mưa rào mùa hạ nhưng lại khiến tim Em buốt giá và trĩu buồn đến thách đố thời gian...Nhìn mưa ngoài hiên cứ rơi, Em bỗng nhớ Anh đến nao lòng...Ôi! Mưa thu đến nhanh đi nhanh giống như Em có Anh rồi lại mất Anh!.

Mưa thu mang bao hoài niệm!

Chẳng giống  như Nàng mưa xuân kiều diễm, tha thướt dịu hiền, cũng nào phải Chàng mưa mùa hạ rào rạt sức trẻ thanh xuân, mà mưa thu tựa hồ như đôi trai gái những ngày hò hẹn, cứ tha thiết ân tình lúc đầy lúc vơi, mưa thu ngọt ngào với những dòng cảm xúc, gợi nhớ một thời lãng mạn Ta có nhau!

Anh đến! đến nhanh trong đời Em như cơn mưa thu vừa vội vã trút nước. Anh chạm lấy tim Em như bùa yêu được thắt chặt. Mình yêu nhau nhanh đến đỗi Em chưa kịp nghĩ đến điều đó thì tim Em đã lấp đầy hình bóng Anh. Anh như một chàng nghệ sĩ đa tình, với mái tóc bồng bềnh lãng tử, vóc hình của công tử thư sinh, lời anh hát như mật ngọt êm ru, tay anh đàn với những phím nhạc hoà reo...mỗi lần Anh đến thăm, nụ cười trên môi Anh luôn bừng nở, ánh mắt hiền hoà như nhốt cả hồn Em.

Anh ơi! Trời mưa làm chi, cho ướt áo Em mặc, cho đọng nước vành mi, cho lưu luyến ngày chia ly, cho sầu bi dài muôn thuở. Trời mưa làm gì giữa mùa thu lá vàng rơi mấy độ, từng chiếc lá lìa cành sau sứ mệnh trời ban, lá kia khác nào hồn Em , Anh nhỉ! đang vỡ vội vàng thành ngàn mảnh chiều thu. Cơn mưa thu lại miết vào thịt da những cơn lạnh bất chợt, siết Em trong hoang vắng lạnh lùng khi hoài niệm hãy còn vẹn nguyên.

“Xin em đừng trách trời mưa

Xin em đừng trách người xưa vô tình

Chỉ vì một nụ cười xinh

Cơn mưa bất chợt cho mình quen nhau”

Mưa thu đến nhanh đi nhanh giống như Em có Anh rồi lại mất Anh

Cũng mưa thu độ ấy, vô tình sóng mắt mình chạm lấy đời nhau. Thời gian làm quen và yêu nhau nhanh hơn cả cơn mưa thu năm ấy...mình có nhau trong đời đẹp từng khoảnh khắc, phút giây. Em có Anh! Em tự hào về điều đó. Cả đám con gái trong trường cứ nhìn Em với ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ. Chẳng phải họ ngưỡng mộ Em mà họ đố kị vì Em có Anh – chàng công tử Hà Thành hào hoa lãng tử. Dường như biết mình chịu sự giới hạn của thời gian nên việc tìm hiểu về nhau, mình bỏ qua tất cả...chỉ biết rằng Ta được yêu nhau mà thôi...Cũng trong chiều mưa thu, khi đang nép mình trú lạnh, Anh đến tìm dang rộng một chiếc ô...lời Anh ngỏ, Em e ấp gật đầu...rồi từ đó, duyên tình mình se kết...

“Mái hiên ngày ấy mưa ngâu

Gặp em mưa ướt mái đầu tóc xanh

Ngượng ngùng em ngước nhìn anh

Mỉm cười khi thấy anh giành chỗ cho”

Em nhớ mãi chuyến du lịch đầu tiên mình có nhau, khi về vùng biển. Anh đèo Em trên chiếc xe cũ, cùng ngắm biển lúc bình minh, cùng tĩnh lặng khi hoàng hôn. Sóng đôi trải dài trên cát trắng, mình hẹn thề suốt kiếp nguyện có nhau. Vẫn là Anh, ôm chầm Em từ phía sau, chỉ về phía biển, chứng minh rằng tình Anh đầy như nước biển mênh mông. Trên cát trắng, nơi trái tim Anh vẽ, tên chúng mình đẹp tựa ngày vu vi. Những ngày mưa, Anh cùng Em che ô dạo bước, cùng nói cười, hứa hẹn những tương lai. Mỗi khi ngang bước gần một trường tiểu học nào đó, Anh vẫn thầm thì nói nhỏ: “ Con của mình học trường này Em ha”...Em e ấp đấm nhẹ vào vai Anh, mặt đỏ hồng thẹn thùng những ước mơ...

Có Anh rồi sao giờ lại mất Anh?

Phải chăng khi ấy có Anh nên Em nào biết lạnh, nào biết rằng mưa thu buồn đến thế này đâu. Biển vẫn còn đây, mênh mông đến vô tận, nước một màu xanh biếc mãi thuỷ chung, còn thề hứa Anh trôi về đâu Anh hỡi! sóng đánh tan rồi tên chúng mình năm xưa...

Em đã tin đã trao lời hẹn hứa, cứ mãi chờ mãi đợi bóng người đi. Anh ra đi, mưa thu đã mấy lượt, mà bóng người khuất mãi chẳng hồi âm. Có Anh thật nhanh như cơn mưa thu chóng đến rồi mất Anh cũng thảng thốt đến ngỡ ngàng sớm qua...Phải chăng điều gì đến vội vàng cũng ra đi chóng vánh? Thử phép so sánh giữa mưa thu chiều nay và chuyện tình chúng mình, Em cảm rằng cũng ngọt ngào lãng mạn đến nên thơ, cũng nhanh đến nhanh đi sầu mấy độ. Xa nhau rồi, biết rằng Em mất Anh!

Ngày Em tiễn biệt, Anh luyến lưu hẹn ước, sẽ quay về...Em mãi đợi và ngơ ngẩn nhận ra mình là kẻ ngốc nhất quả đất này. Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì. Làm sao Anh có thể yêu Em dài lâu ? khi Em xuất thân chỉ là một cô gái quê mùa vùng biển. Làm sao Anh và gia đình Anh có thể chấp nhận để Anh rũ bỏ tương lai về bên Em? Và làm sao họ có thể cưới Em cho Anh khi giữa chúng ta là cả trời khác biệt. Em đã quá dại khờ  đến nỗi không có cả một địa chỉ để tìm Anh, Em quá ngu ngơ để con tim che mờ lý trí, để bây giờ tim vỡ tựa ti gôn. Vòng hoa năm nào Anh cài trên mái tóc như báo hiệu nỗi buồn vì người lỗi hẹn mà thôi!.. 

“Đâu ai học hết chữ ngờ

Thuyền tình xưa đã xa bờ yêu thương

Bây giờ mỗi đứa một phương

Tình ta như thể hai đường song song”

Có thể là gia đình Anh không chấp nhận, có thể là Anh quá bận nên quên, có thể là Anh đã thay lòng đổi dạ, có thể là Anh...và có thể...mọi thứ đều có thể, phải không Anh?  Và giá như Em học nói từ giá như sớm hơn... thì có lẽ, cơn mưa thu chiều nay không đủ làm Em gục ngã, tuyệt vọng đến thế này đây.

Mưa thu đến nhanh đi nhanh giống như Em có Anh rồi lại mất Anh

“Tôi tắm mình trong cơn mưa tình yêu

Những giọt ngâu đau rát tái tê nhiều

Tàn cơn mưa chưa rũ sạch ân ái

Áo ngây thơ thay đổi nét phong trần”

Từ nay, đường Em bước, mình Em xin âm thầm gậm lấy nỗi cô đơn và người ấy – cố nhân – Em xin gọi! nhớ một thời ta đã từng yêu. Em sẽ quên những cơn mưa ngày ấy, quên chân thành quên cả người tình xưa. Mưa thu lại đến nhanh rồi đi nhanh và Em đã chọn rồi việc đi tiếp mà không còn Anh. Sau cơn mưa, Em tin trời lại sáng. Em sẽ lại tìm cầu vồng cho đời Em. Nơi phương xa, Em cầu chúc Anh  hạnh phúc, để nơi này, Em cũng chẳng nhớ Mưa thu!

“Tôi tắm mình trong nổi đau tê dại

Ngơ ngác nhìn mọi sắc hương … Mờ phai

Giờ mới hiểu tình đời là cay đắng

Một cuộc đời vùi trong bụi … Mưa vay….”

Thu Đông - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: Mưa thu nhớ anh, tình nhanh đến vội đi, nhìn mưa nhớ người, có anh rồi mất anh.

Bài cùng chủ đề Mưa thu Hà Nội

Bài mới

Mùa xuân là mùa của sự khởi đầu và mưa xuân chính là sự khởi đầu của Xuân. Khác với mưa rào mùa hạ ào ào rơi thẳng xuống mặt đất; mưa xuân lại miên man dịu dàng, lơ đãng vương trên từng...
Có câu chuyện kể rằng xưa kia trái đất không có mùa. Ở một vương quốc nọ có ba nàng công chúa xinh đẹp nhưng mắc căn bệnh vô tình. Biết bao chàng trai si tình nhưng không làm sao lay chuyển...
Không xối xả, ào ạt như trong những ngày Hạ nóng nực, không bụi mờ rả rích như nàng Xuân duyên dáng, lại không có cái lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt như mùa Đông buốt giá, mưa Thu mang...
Trời hôm nay lại Mưa – những trận mưa thu rả rích, miên triền khiến lòng người buồn đến da diết. Mưa thu với từng làn gió heo may lành lạnh, với từng hạt mưa không nặng nề như mưa rào mùa...
Hôm nay Hà Nội lại mưa rồi, một cơn mưa dai dẳng ngay đầu sớm. Lóc cóc từ quê lên Hà Nội và gặp một cơn mưa xối xả, thật sự chỉ muốn ngồi xuống lòng đường khóc...
Trời đã bước vào những ngày mưa. Mưa đến làm cho nhịp sống trở nên chậm rãi hơn, làm dòng người trên phố bớt hối hả hơn, khiến bao tâm tư, suy nghĩ ùa về trong tâm trí một ai đó. Những lúc...
Tiết trời mùa Xuân đang rộn ràng trên khắp cả nước, con người, thiên nhiên đất trời nơi đây bắt đầu dần quen với những cơn mưa xuân nhẹ nhàng mà đằm thắm. Tôi xách...