Nắng tháng 7 vàng mật giọt, thương dáng mẹ gầy nặng lo toan giữa dòng đời ngược xuôi

Chuyên mục: Nắng

Khép lại tháng 6 với sắc hạ rộn ràng sau lưng, tháng 7 đến thì thầm nỗi nhớ gửi vào trong gió. Có cơn mưa ngâu như nhắc lại tình ai đậm đà khó phai bên cây cầu nỗi nhớ. Nắng lên vàng mật giọt, đượm cả khung trời. Nghĩ lại thương bóng dáng mẹ gầy nặng ghánh lo toan giữa dòng đời ngược xuôi vất vả.

Chào tháng 7

Không còn bản tình ca da diết của bầy ve mỗi dạo trưa hè, tháng 7 ùa về trong khúc giao mùa hạ thu. Ta bỗng trầm lặng hơn, tựa như chính cái sự yên tĩnh bao trùm mà không trung vọng lại. Không còn cái cảm giác oi ả lẫn gay gắt như cắt da cắt thịt nữa. Nắng đã mệt nhoài sau những lần rong ruổi ngày hè. Nay vội thu mình, nhường chỗ cho cơn gió nhuốm màu sương lạnh. Mắt ai lại mơ màng, bâng khuâng, chỉ cần nhìn vào mắt nhau, cũng đủ hiểu bao điều chưa nói. Kỷ niệm cũ bên người năm xưa ấy, liệu giờ đây người có nhớ ta chăng?! Mờ nhạt rồi sắc phượng vĩ tinh khôi, cánh hoa rơi rụng cho tiết trời buồn thương: “Mắt em buồn bong bóng vỡ về đâu/ Ta bỗng hiểu cả những điều chưa nói”. Chẳng còn lại rực rỡ lửa hồng, đốt cháy khung trời đỏ rực. Như cô em mới lớn, tính khí khó chiều. Lúc nắng lên vàng chói xong lại đổ ngay xuống vội vã một cơn mưa như giận hờn vu vơ. Nhớ đến câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ, trọn tình nhưng lại không trọn kiếp bên nhau. Mưa ngâu buồn tiếc thương cho mối tình dang dở, vui trọn bên nhau chẳng được mấy hồi. Cứ như thế, mơ màng một cõi, tháng 7 về gợi nỗi nhớ vấn vương. Sầu vẫn đọng trên mắt ai mơ màng, không rơi một giọt lệ nhưng trong lòng lại thấy nhói đau.

Nắng vàng giọt mật

Nắng tháng 7 vàng mật giọt, thương dáng mẹ gầy nặng lo toan giữa dòng đời ngược xuôi

Thế là nốt trầm đã tô vẽ cho sắc tháng 7, khởi đầu mùa thu đến nhẹ nhàng như bao năm tháng: “Nắng hời hợt vội thay tấm áo đen/ Gọi gió lại bon chen xua màu nắng”. Bầu trời bỏ đi màu áo chói chang, thay bằng sự lặng lẽ mơ màng. Đầu thu đến với sự dịu dàng vốn có, mang theo chút ảm đạm vương vào trong gió. Từng ngọn cỏ lại đu đưa, nhưng vẫn man mác một nỗi buồn xa xăm. Nắng không còn ngang tàng như ngày hè thống trị, nay lại hời hợt, chỉ chiếu xuống giọt nắng trầm ngâm. Như từng giọt mật đậm đà trút xuống khung trời bao la. Mang về một sắc âm u, như lòng ai cũng nặng trĩu nỗi buồn. Nắng thôi vui đùa với gió. Thôi trêu chọc những lùm cây xanh ngắt như thường lệ. Nay bỗng ỉu xìu như đã đuối sức, kệ gió thổi thêm cơn sương lạnh. Thấm vào từng hạt mưa ngâu nhẹ nhàng bay trong gió. Nắng tháng 7 vàng mật giọt, chẳng còn làm ai e dè mỗi buổi trưa oi ả. Nay bỗng dịu dàng, khuất lối với tiết trời thu đang dần chuyển mình làm chủ.Có lẽ, biết chăng cây cối sắp thay lá thay lộc, nên nắng chẳng còn thiết tha giăng mình rực rỡ nữa. Cứ thích ảm đạm và trầm tư như thế suốt bao thế kỷ. Thời gian qua đi, mọi thứ đều thay đổi dần để thích nghi, để khác biệt, để phù hợp với tạo hóa vốn có. Chỉ có những kỷ niệm mãi vấn vương, như giọt nắng mờ đi, nhưng đến mưa cũng chẳng thể xóa nhòa đi hết thảy những hoài niệm.

Dáng mẹ gầy lo toan giữa dòng đời ngược xuôi

Nắng tháng 7 vàng mật giọt, thương dáng mẹ gầy nặng lo toan giữa dòng đời ngược xuôi

Tiết trời thay đổi giao mùa, lòng người cũng bâng khuâng xao xuyến: “Chạm tháng bảy thương mẹ nghèo vất vả/ Cánh đồng làng trời lúc táo lúc mưa”. Dẫu biết nắng mưa là chuyện của trời, nhưng mà thương mẹ vất vả lam lũ trên cánh đồng xa. Nhớ ngày bé, mẹ vác cuốc ra đồng từ khi trời hửng nắng, mãi tối mịt mới về. Khi mà từng giọt nắng cuối cùng đã khuất thật xa sau rặng chân trời. Chân tay lấm tấm bẩn, nhưng bước đi vẫn thoăn thoắt như nuối tiếc công việc chưa xong mà nắng đã vội tắt, ngày đã vội qua. Dáng mẹ gầy, vất vả lo toan. Người phụ nữ thời ấy nhỏ bé lắm, nhưng sức mạnh kiên cường, lo chồng lo con không bao giờ oan thán. Giữa dòng đời ngược xuôi, có lẹ chăm sóc, lo toan để con cái lớn khôn nên người. Người mẹ của chúng ta thật vĩ đại với sự hi sinh dành trọn một đời. Càng nghĩ lại càng thương, công lao ấy biết bao giờ trả đủ! Nắng chiếu lên vai mẹ sờn cả màu vải cũ, nắng nung nước đồng nóng đến cháy da, nhưng bao nhọc nhằn chưa bao giờ làm nhụt chí đôi vai gầy. Bóng mẹ vẫn lam lũ quanh năm suốt tháng, đều đặn như mặt trời lên mỗi ngày. Nắng gió phong sương thương thay đôi vai gầy, nay cũng bớt gay gắt mà bỗng buông mình trầm lặng theo gió ùa về. Nặng lòng thay hôm trời mưa ướt áo, mẹ cúi mình bận rộn trên đồng xa. Chỉ khi lớn khôn rồi, trưởng thành rồi, thậm chí có con rồi mới thấu phần nào tình mẹ bao la đã dành cả đời vun vén. Chỉ mong sao, sau những vất vả bộn bề, người mẹ vẫn thật khỏe mạnh và vui tươi. Để sum vầy bên con cháu, được yêu thương bù đắp những tháng ngày cơ cực.

Lặng mình trong làn nắng suy tư, tháng mới với những bộn bề lo toan, đôi khi ta thấy mình thật nhỏ bé trước cuộc đời. Nhưng nắng sẽ luôn ở đó, cho chúng ta tia hi vọng, cho chúng ta những con đường để lựa chọn và bước tiếp. Chẳng ai sẽ mãi đứng yên một chỗ nếu như chúng ta luôn nỗ lực và tiến về phía trước.

Chu Huyền - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: nắng tháng 7, vàng mật giọt, nắng vàng giọt mật, thương dáng mẹ gầy, dáng mẹ gầy, lo toan giữa dòng đời ngược xuôi, chào tháng 7,

Bài cùng chủ đề Tháng 7

Bài mới

Thoảng trong gió nhẹ, chiếc lá vàng rơi hững hờ, như tim em cũng lặng im trong vô định. Thu về rồi, gọi nắng tinh khôi buông mình vào khoảng trời bát ngát. Kéo theo mảng kỷ niệm là nỗi đau...
Khép lại tháng 6 với sắc hạ rộn ràng sau lưng, tháng 7 đến thì thầm nỗi nhớ gửi vào trong gió. Có cơn mưa ngâu như nhắc lại tình ai đậm đà khó phai bên cây cầu nỗi nhớ. Nắng lên vàng mật...
Làn gió man mác thổi qua, làm lòng ta thêm xao xuyến về một mùa hè nữa lại đậm đà sắp buông mình. Bỏ lại tháng 5 trong hoài niệm dĩ vãng thôi. Từng giọt nắng chắt chiu từ bao lâu, nay đã...
Tháng 5 đã sang rồi, gọi ngày hè đến thật rực rỡ trong vạt nắng vàng ươm. Tạm chia tay những ngày xuân phơi phới cuối cùng, ta quen dần với buổi chiều hè oi ả, mang theo cái nắng gay gắt...
Qua tháng 4, đón cái nắng rộn ràng và đậm đà phả vào trong từng làn gió. Khi mà sắc hạ đã chuyển mình, ôm lấy bầu trời cao rộng đến mãi chân trời xa tít. Sắc hoa loa kèn nở trắng làm bừng...
Nhắm mắt và cảm nhận thôi, tháng 3 tới rồi đấy! Mùa xuân dần xa, nhường chỗ cho những kỷ niệm còn đọng lại. Gửi em một chút ấm áp cuối xuân - người con gái chịu nhiều tổn thương và mất mát...
Tháng 2 thương nhớ gợi mùa xuân về đậm đà hơn. Với giọt nắng bông đùa ẩn mình sau những tầng mây xa xa. Để lại là những ngày nắng hiếm hoi trong mùa xuân mưa phùn giá lạnh. Hơi ấm chắt chiu...