Nắng tháng năm dù rực đến mấy, cũng không thể hong khô giọt nước mắt chia tay ngày tan trường

Chuyên mục: Chia tay

Mở lại trang vở sờn cũ, vẫn còn kẹp vài bông hoa phượng đã khô màu. Năm tháng trôi qua, hóa ra từng kỷ niệm nơi lớp học ấy vẫn vẹn nguyên. Chỉ là do vòng quay của thời gian, bận rộn với bộn bề cuộc sống làm ta vô tình quên đi. Bao ký ức tươi đẹp của thanh xuân bỗng chốc ùa về. Tựa như cơn gió mùa thu năm nào, nhẹ nhàng mà đầy da diết. Nắng tháng năm dù rực đến mấy, cũng không thể hong khô giọt nước mắt chia tay ngày tan trường!

Vòng quay thời gian

Không còn là những cô cậu học trò mới lớn năm nào, giờ đây mỗi người đã trưởng thành và bận rộn với cuộc sống riêng. Thời gian thấm thoát trôi, chẳng nghĩ lại nhanh đến thế. Không biết là thời gian vô tình hay lòng người chóng quên? Lớp học ấy chẳng còn một lần được đông đủ nữa. Thanh xuân, tuổi trẻ đầy ước mơ. Nó căng tràn như nhựa sống, cùng nói cười vô tư, cùng khát khao mộng ước. Từng trang giấy đã khô màu mực cũ, nhưng lòng người vẫn sẽ hoài niệm về miền ký ức ấy. Bỗng sợ thời gian, vì nó lấy đi tuổi trẻ, lấy đi thanh xuân và tất cả kỷ niệm dưới mái trường kia. Những người bạn của tôi ơi, mỗi người một phương trời, bạn còn nhớ tôi chăng? Dòng lưu bút còn đây với nét chữ quen thuộc, nhưng người bạn thân thì đã rời xa. Ngày ấy cùng hứa hẹn bao điều, cùng thả tung ước mơ lên trời, cùng hứa sau này sẽ mãi nở nở nụ cười vui. Cuộc sống hối hả trôi, không biết bao lần tôi cứ khắc khoải mãi về ngày cuối cấp. Chẳng thể quay ngược thời gian để tìm về cảm giác bình yên, để ngắm bầu trời xanh có có nắng vương trên mái tóc thơ ngây.

Giọt nước mắt sầu vương năm nào

Nắng tháng năm dù rực đến mấy, cũng không thể hong khô giọt nước mắt chia tay ngày tan trường

Tháng năm học trò có hoa phượng nở rợp trời. Cả nhóm bạn lại tung tăng đùa nghịch. Ngày ấy ai cũng hồn nhiên như đứa trẻ, nào biết đến những lo toan của cuộc sống thường nhật. Đã có một thời như thế, để nhớ, để thương, để ước mơ đong đầy. Ước gì được một lần nữa đắm chìm vào thanh xuân ấy. Để lại được cười tươi không sợ những vồ vập, sóng gió. Trong những làn gió mang theo chút nắng, chút thương vừa vặn vun đắp tâm hồn mới lớn. Không còn không khí phòng học rộn ràng, hay những ngày đi chơi với lũ bạn tinh nghịch. Tất cả cứ thế lớn lên, rồi ngày chia tay cũng ngơ ngác và hụt hẫng. Khuôn mặt nào cũng mếu máo trông đến buồn cười. Nhớ lắm từng khuôn mặt thân thương. Vòng tay ôm bạn lần nữa để được nhớ hơi ấm này. Ai cũng cố gắng để cho mình ước mơ và niềm tin vào ngày mai tươi sáng. Ngày chia tay ai cũng đượm buồn, một nét buồn thơ ngây. Có đứa vẫn cười vui vì còn gặp nhau mà. Nhưng không, mãi sau này mới biết sẽ chẳng có cuộc gặp nào đông đủ nữa. Chia tay trường lớp, bạn bè, thầy cô. Tạm biệt thôi tất cả tháng năm êm đềm bên nhau. Dù cho nỗi buồn còn vương lại, dù cho giọt nước mắt đã rơi ướt nhòe, nhưng phải thế để ước mơ được bay cao, bay xa.

Ký ức mãi vẹn nguyên

Nắng tháng năm dù rực đến mấy, cũng không thể hong khô giọt nước mắt chia tay ngày tan trường

Dòng chảy thời gian sẽ đưa ta về với hoài niệm của thanh xuân. Nhưng cũng nhờ thời gian để gửi gắm những kỷ niệm. Sau ngày ấy, chúng ta rời xa nhau đến với những chân trời mới, chinh phục những thử thách. Nhưng sẽ mãi giữ lại những ấm áp, yêu thương và kỷ niệm cho riêng mình. Giống như người ta nói: “Chúng ta mất 4 năm cấp 2 để kỳ vọng vào 3 năm học cấp 3. Chúng ta mất 3 năm cấp 3 để khát khao về 4 năm đại học. Chúng ta mất 4 năm đại học để nhớ về 7 năm trung học. Cuối cùng chúng ta mất cả đời để tưởng niệm về tuổi trẻ của chúng ta”. Cuộc đời như một bức họa, nhưng chúng ta chỉ là người họa sĩ nghiệp dư. Nhiều điều xảy ra có lẽ còn tiếc nuối, trôi đi mà chỉ biết thốt lên hai từ :giá như”. Bằng nét vẽ vụng về, nhưng ta vẫn để lại thanh xuân đẹp. Tiếc nuối chính là một bài học để sau này ta vững bước trên đường đời. Cám ơn cuộc đời đã cho tôi trải qua thanh xuân không hề vô vị. Nơi mái trường ấy tôi gặp được những người bạn tuyệt vời để chia sẻ buồn vui, cùng nhau học tập. Chúng ta chẳng biết sẽ có mấy lần 10 năm, nhưng tôi tin những tháng năm học tập dưới mái trường sẽ là khoảng trời đẹp nhất. Tuy vội vã và nhiều tiếc nuối nhưng đây là khoảng thời gian bình yên nhất. Cũng là lúc mà mỗi chúng ta được ước mơ, được nỗ lực để bắt đầu hành trang vào đời. Thời điểm rực rỡ và tươi trẻ tràn đầy nhựa sống, tôi cũng gặp được người mà cả đời này tôi mãi dõi theo, dù chúng tôi không còn thuộc về nhau. Có quá nhiều cảm xúc, dù cho những năm tháng sau này có bao đổi thay, có bao biến cố. Ta vẫn mãi nhớ về năm tháng ấy, những con người tươi trẻ và đầy nhiệt huyết. Cám ơn thầy cô đã dạy dỗ và chỉ bảo để ai cũng tự tin bước vào đời.

Thời gian ơi, sao cứ trôi vội vã, để lòng người hoài niệm và vấn vương. Và tôi lại ngân nga khúc hát:”Những yêu dấu ngọt ngào, tựa như vẫn còn đâu đây. Kỷ niệm ơi, xin giữ mãi trong tim”. Có nhiều cuộc hội ngộ và chia xa. Với tôi, nắng tháng năm dù rực đến mấy, cũng không thể hong khô giọt nước mắt chia tay ngày tan trường. Thu sắp về, mùa tựu trường cũng đến, lòng ai liệu có chút bâng khuâng?!

Chu Huyền - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: giọt nước mắt ngày tan trường, tháng năm rực rỡ, kỷ niệm dưới mái trường, vòng quay thời gian, thanh xuân

Bài cùng chủ đề Chia tay tuổi học trò

Bài mới

Kết thúc một ngày làm việc dài, lướt mạng và tình cờ xem được một chiếc clip nhỏ về cuộc “chất vấn” của đôi bạn trẻ sau cuộc chia tay. Đáng ra nó sẽ chỉ được xem là một cuộc nói chuyện chia...
Anh đã nghe đâu đó người ta nói rằng: “Tình yêu giống như hai người cùng kéo một sợi dây chun. Nếu một người buông, người còn lại giữ sẽ đau đớn”. Anh không buồn bã, gục ngã vì em đã chọn...
Hôm nay, anh thấy mình thẫn thờ quá! Trong đầu anh chỉ toàn nghĩ về em, người con gái bé nhỏ của anh. Những giọt nước mắt của em vẫn đang làm anh ray rứt không ngừng. Con tim anh dường như...
Sau những nồng say bên những hẹn thề, sau những mê đắm bên những ấp yêu, chúng ta đành tạ từ! lời tạ từ Em dành cho Anh đồng nghĩa với việc Ta mất nhau vĩnh viễn. Không phải tại Anh, cũng...
Khi trưởng thành, Tôi vẫn thường nghe nói nhiều về việc “ Làm điều mình thích , thích điều mình làm”, để truyền cho người với người những năng lượng tích cực. Nhưng, những ngày còn non dại...
Mở lại trang vở sờn cũ, vẫn còn kẹp vài bông hoa phượng đã khô màu. Năm tháng trôi qua, hóa ra từng kỷ niệm nơi lớp học ấy vẫn vẹn nguyên. Chỉ là do vòng quay của thời gian, bận rộn với bộn...
Góc sân này giờ đây không một bóng người. Hàng ghế đá im lìm như đang đắm chìm vào giấc ngủ dài. Hình bóng người thương trong tà áo dài tinh khôi đã vội xa. Cánh hoa phượng vẫn rơi trong...