Nắng tháng tám thoảng mùi hoa sữa, gom tất cả vấn vương giữa lại chờ ngày đẩy gió thả trôi xuôi

Chuyên mục: Nắng

Tháng tám, thi thoảng người ta đã nhận ra thoang thoảng đâu đây mùi hoa sữa trên con ngõ nhỏ. Ta thường yêu hoa sữa đầu mùa, vì hương chưa nồng quá, lại được nắng mùa thu làm cho trở nên dịu dàng. Nắng làm hoa sữa thắm hơn hay nhờ hoa sữa mà nắng thu thêm đẹp? Hay chỉ là, nắng và hoa đều thấm đượm nỗi vấn vương của lòng người...

Nắng tháng tám với mùi hoa sữa mong manh

Đi qua những ngày hạ oi nồng, ta mới thấy nắng tháng tám có một sức hút kì lạ. Thứ nắng nhẹ nhàng, tinh khôi như người con gái đang độ xuân thì. Nếu nắng hè là một cô gái cháy bỏng quyến rũ thì nắng thu lại là cô nàng thiếu nữ với đôi mắt long lanh. Cô nàng ấy, đôi khi đỏng đảnh đến khó hiểu. Vừa nắng lên rực rỡ lại có thể mưa ngay. Mưa lất phất, mưa rào, mưa dầm dã rồi lại nắng. Ấy vậy mà cứ khiến ta say, làm ta muốn ngân nga một khúc ca yêu đời lạ.

Nắng tháng tám còn khiến ta say vì có gió – những cơn gió heo may nhẹ nhàng, lành lạnh, đôi khi làm ta dễ chịu, đôi khi khiến ta tủi hờn vì sự cô đơn.

Khoảng thời gian này, ta bắt đầu nghe được mùi hoa sữa mong manh – mùi hương nhẹ nhàng, thoáng qua khiến ta vấn vương, lưu luyến. Nắng vàng quyện trong màu trắng tinh khôi của hoa sữa có thể tạo nên một bức tranh rất tình, rất thơ, rất Hà Nội. Đi qua phố Nguyễn Du, đường Quang Trung vào một chiều nắng nhẹ, hương hoa sữa bay qua vạt áo, dù là đến từ đâu, ta cũng bỗng cảm nhận mình là người Hà Nội, cảm nhận được cái hồn và cái tình Hà Nội. Và...ta cũng lắng nghe được cái tình vương vấn cất lên tự lòng mình.

Nắng tháng tám thoảng mùi hoa sữa, gom tất cả vấn vương giữa lại chờ ngày đẩy gió thả trôi xuôi

Vấn vương của một mối tình đã cũ

Mỗi người đi ngang qua đời ta đều để lại một dấu ấn gì đó, đôi khi là vui, đôi khi là buồn, đôi khi là hờn giận, nuối tiếc, mong chờ... nhưng cuối cùng, khi họ đã đi qua, tất cả đều lắng lại thành kỷ niệm, còn cảm xúc ngưng đọng lại thành những vấn vương mà ta luôn cố để quên.

Càng sống hết mình với tình yêu bao nhiêu, vốn cảm xúc càng nhiều, khi chia xa vấn vương càng nặng, càng khó để quên. Thế nên có nhiều người không yêu hết mình, vì họ sợ. Đã đi qua bao mùa tình yêu tan vỡ, họ sợ một ngày gánh nặng của kỷ niệm làm lòng mình nát tan. Nhưng họ đâu biết rằng, mỗi lần tự mình hàn gắn mại mảnh vỡ tâm hồn ấy là một lần để ta trưởng thành. Đã bao giờ bạn có cảm giác đi qua một mối tình, mình học được rất nhiều bài học chưa? Đó chính là lúc ta lớn lên nhờ tình yêu.

Những người xung quanh tôi, họ gọi tình yêu là “con đĩ”, vì biết dính vào nó mình sẽ đau khổ nhưng vẫn cứ yêu. Đơn giản vì nếu không yêu, bạn còn chẳng bao giờ được đau một nỗi đau ngọt ngào đến vậy. Có những đêm ngồi khóc vì giận hờn, có những lần khóc vì nhớ nhung, có những ngày bước qua phố quen, nước mắt rơi vì không còn hình bóng người bên cạnh. Rồi hận, rồi tuyệt vọng, rồi mất niềm tin, sợ yêu rồi lại yêu. Vấn vương cũng giống như những mùa hoa, rồi sẽ rơi rụng và tàn dần theo thời gian...

Nắng tháng tám thoảng mùi hoa sữa, gom tất cả vấn vương giữa lại chờ ngày đẩy gió thả trôi xuôi

Gom tất cả vấn vương giữ lại chờ ngày đẩy gió thả trôi xuôi

Đi qua con đường gập nắng, gió đưa hương hoa sữa thoảng qua, ta lại bất giác nhớ mùa hoa sữa năm nào. Cũng trên con đường này, ta lưu lại thời gian trong cuộn film Fuji cổ, ta đã đèo nhau qua những ngày hoa sữa nồng nàn, ta đã hứa mùa hoa sữa sang năm sẽ quay lại đây, chụp một bộ ảnh mới để thấy mình đã khác.

Đúng là chúng ta đều đã khác, và cũng chẳng còn cùng nhau. Kỷ niệm ấy, lời hứa ấy, cuộn film đấy, giờ gom vào thành vấn vương nhờ gió mùa thu đẩy trôi xuôi về quá khứ. “Ngày mai vẫn đến, nắng vẫn ươm vàng mà người biến mất như pháo hoa tàn” (Nhắm mắt thấy mùa hè – Nguyên Hà), còn ta, ta chọn lượm lặt những mảnh vấn vương mà người để lại, chờ thời gian xóa nhòa. Nước mắt đã rơi, con tim đã thổn thức, cõi lòng đã vỡ tan, cái đầu lạnh đã vực mình đứng dậy, đôi chân phải bước tiếp thôi...

Cũng giống như những trận nắng mùa thu, đôi khi bị đứt đoạn bởi mưa nhưng rồi nắng vẫn quay trở lại. Tuổi trẻ nhiều mệt mỏi và đau khổ, đến cuối cùng ta vẫn chọn yêu đời. Vấn vương có thể ở lại lòng ta, nhưng ta vẫn chọn dọn dẹp nó vào một ngày mùa thu nắng phất phơ mùi hoa sữa. Đã xóa số điện thoại của người, xóa mọi hình ảnh về người, không phải vì ghét người mà vì muốn quên người thật nhanh.

Nắng tháng tám thoảng mùi hoa sữa, gom tất cả vấn vương giữa lại chờ ngày đẩy gió thả trôi xuôi

 

Trở về sống nhẹ như một nàng thơ cô đơn, ta bỗng thấy mình nhẹ nhõm. Trong lòng không còn vương vấn, ta lại giành thời gian vào quán quen nhâm nhi cốc cà phê nóng, nhìn nắng nhảy nhót trên mỗi bông hoa sữa nhỏ li ti mà lòng vui lạ. Lại mang chiếc máy ảnh và cuộn film ra chụp để lưu lại thời gian, và lóc cóc gõ vài dòng vội vã ngưng đọng cảm xúc trước nắng mùa thu.

Thanh Ngân - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: nắng mùa thu, mùa thu Hà Nội, hoa sữa tháng tám, nắng và hương hoa sữa thoảng qua

Bài cùng chủ đề Nắng mùa thu

Bài mới

Thoảng trong gió nhẹ, chiếc lá vàng rơi hững hờ, như tim em cũng lặng im trong vô định. Thu về rồi, gọi nắng tinh khôi buông mình vào khoảng trời bát ngát. Kéo theo mảng kỷ niệm là nỗi đau...
Khép lại tháng 6 với sắc hạ rộn ràng sau lưng, tháng 7 đến thì thầm nỗi nhớ gửi vào trong gió. Có cơn mưa ngâu như nhắc lại tình ai đậm đà khó phai bên cây cầu nỗi nhớ. Nắng lên vàng mật...
Làn gió man mác thổi qua, làm lòng ta thêm xao xuyến về một mùa hè nữa lại đậm đà sắp buông mình. Bỏ lại tháng 5 trong hoài niệm dĩ vãng thôi. Từng giọt nắng chắt chiu từ bao lâu, nay đã...
Tháng 5 đã sang rồi, gọi ngày hè đến thật rực rỡ trong vạt nắng vàng ươm. Tạm chia tay những ngày xuân phơi phới cuối cùng, ta quen dần với buổi chiều hè oi ả, mang theo cái nắng gay gắt...
Qua tháng 4, đón cái nắng rộn ràng và đậm đà phả vào trong từng làn gió. Khi mà sắc hạ đã chuyển mình, ôm lấy bầu trời cao rộng đến mãi chân trời xa tít. Sắc hoa loa kèn nở trắng làm bừng...
Nhắm mắt và cảm nhận thôi, tháng 3 tới rồi đấy! Mùa xuân dần xa, nhường chỗ cho những kỷ niệm còn đọng lại. Gửi em một chút ấm áp cuối xuân - người con gái chịu nhiều tổn thương và mất mát...
Tháng 2 thương nhớ gợi mùa xuân về đậm đà hơn. Với giọt nắng bông đùa ẩn mình sau những tầng mây xa xa. Để lại là những ngày nắng hiếm hoi trong mùa xuân mưa phùn giá lạnh. Hơi ấm chắt chiu...