Sau bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về

Chuyên mục: Vị ngọt tình yêu

Anh trở về! Anh trở về! Anh đã về! Anh về thật rồi sao?!...Em cứ đọc đi đọc lại những cụm từ ngắn ngủi ấy với vô số cảm xúc ngổn ngang, vui mừng có, thảng thốt có, nghẹn ngào có và tim Em như ngừng đập kể từ giây phút biết tin...Tình xưa như sóng cuộn, mộng xưa cứ tràn về. Sao bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về!

Kỷ niệm không nguôi!

Sân trường đầy nắng, bằng lăng khoe sắc tím, phượng vĩ rực góc trời...Lạ nhỉ? Thường cứ đến hè, là bọn học trò chúng tôi vui không kể siết...nay, sao hạ sang lại khiến cả nhóm buồn khôn tả. Chẳng đứa nào bàn về chuyện về quê ngoại, quê nội, không ai lên kế hoạch cho việc học cái này chơi trò kia...Ừ! phải rồi, năm nay là năm cuối cùng đời học sinh rồi, thời gian thấm thoát thoi đưa, chúng tôi sắp giã từ thời áo trắng, chia xa thầy cô, lớp trường, phấn trắng, bảng đen, buồn vương mi ngày tạm biệt bè bạn, người thương.

Còn đâu nữa những trưa hè oi ả, cả bọn kéo nhau đi tắm sông bắt cá, leo dừa hái quả rồi nướng gà luộc khoai...Còn đâu nữa, những đêm trăng thanh gió mát, đứa đàn người hát, kẻ làm thơ...hoà cùng tiếng côn trùng kêu rả rích như một dàn hợp ca tuyệt kỹ...Nhớ làm sao những giận hờn vô cớ, quên sao được những chất chứa trong lòng...Tà áo ai bay, tóc dài quyện chặt, bài thơ đầu nhung nhớ những vẹn nguyên...Yêu làm sao tiếng nhớ lời thương Anh trao gửi, quên sao được cánh phượng hồng Anh ép vở tặng Em!...

Em đã khóc! Giọt nước mắt thương buồn khi giã từ Thầy Cô, chúng bạn. Ngày mai này, mỗi đứa mỗi phương, hai hướng đời khác biệt, biết ngày gặp lại có còn mãi dư âm? Nhưng sâu tận trong lòng, những kỷ niệm kia không dễ phai xoá vì Em luôn có Anh trong từng hồi ức – Anh là thằng bạn chung xóm, là lớp trưởng học giỏi, là anh chàng điển trai, là mẫu hình lý tưởng của bao nhiêu cô gái, và là mối tình đầu thơ dại của Em!...giữa những hoài bão về một tương lai tươi đẹp, giữa những ước mơ Em ngày đêm thêu dệt cùng khoảng khắc chia xa, Em bỗng hoang mang đến lạ. Con bé như Em mong ngày khôn lớn, được bay ra khỏi vùng trời yên ắng để tắm nắng Thị Thành, hít gió phồn hoa...Sao nay ngày ấy đã đến...để Em có cơ hội chạm được ước mơ, thì lòng Em bỗng chùng xuống giữa những lắng lo, buồn tiếc...

Sau bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về

Xa nhau! Em biết!...nhưng khoảng cách xa nhau của tụi bạn chúng em không xa như Em xa Anh, Anh xa Em! Vì chúng Em cùng đến Thành phố, cùng dự thi, dù đậu hay rớt, thì sở nguyện của Em vẫn là ở lại Sài Thành để khởi nghiệp chạm đến ước mơ. Nhưng còn Anh thì khác? Máy bay cất cánh mang Anh rời xa Em biết có là mãi mãi? Con bé mười tám ngày ấy như Em nào đủ dũng khí để bày giãi thương yêu, nào đủ tự tin để xin lời hẹn hứa và nào đủ cánh rộng để bày vẽ một tương lai – tương lai có Anh và Em mà Em từng hằng đợi!...

“Năm hai mươi tuổi tôi hoang tưởng

Đem hết yêu thương gửi nắng vàng

Chiều muộn cuống cuồng tôi đòi lại

Nắng tắt, mặc tôi đứng bẽ bàng".

Anh ra đi, là mang theo cả tình đầu Tôi trao gửi...!!!

Ngày hội ngộ nhân duyên!

Anh ơi! Trời nơi ấy có lạnh như Đất Việt, một mình Em chân bước với nhớ nhung...Bảy năm xa cách, dù hành trình chạm đến ước mơ của Em vẫn còn nhiều truân chuyên trắc trở nhưng thời gian đó cũng đủ cho Em biết mình muốn gì, làm được gì và sẽ làm gì để có được sự nghiệp Em mơ. Học lực, ngoại hình và kỹ năng mềm đã giúp Em gần như có được những thứ Em muốn...Nhưng, thời gian bảy năm qua không đủ để Em quên Anh, phải nói là chưa phút giây nào Em có thể quên! Nhờ gió trời Nam gửi về Anh bao thương nhớ, Anh nơi nào, không biết Anh có còn nhớ Cô gái nhỏ miền quê xưa...

“Này gió ơi cho ta nhờ chút việc

Việc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòng

Khi gió về nép bên cạnh người ấy

Gió thì thầm ta nhớ ấy biết bao”

Chiều nay, họp lớp cũ! Như bao lần hội họp, Em lại vội vàng sau giờ tan ca, thay vội chiếc đầm nhạt, buông xoã mái tóc ngang vai, tô vội son hồng, bắt chiếc taxi đang trờ tới, không buồn không vui, Em tới thẳng chỗ hẹn, dự là sẽ có một trận chè chén thâu đêm, ôn lại chuyện cũ như bao lần vẫn thế...

Đúng như dự đoán, cả bọn cứ nhao nhao chuyện nọ xọ chuyện kia, không hồi kết. Bỗng, thằng bạn trong nhóm đứng dậy tuyên bố sắp có một bạn cũ xuất hiện lần đầu sau thời gian dài không gặp gỡ. Tim Em bỗng thắt lại, một cảm xúc không gọi bằng tên, lẽ nào...lẽ nào...à mà không thể, bởi đã lâu rồi, không một dòng tin hay một cuộc gọi. Tận đáy lòng Em chua chát giận dỗi, bởi Người đi vô tình đến bặt tin...Khẽ lay vai Em, thằng bạn trêu đùa: “ Người mừng nhất chắc là Nàng ha”. Em ngơ ngác, rồi bỗng sự nhạy cảm của người con gái cùng con tim reo ca khiến Em chợt dám nghĩ – một suy nghĩ suốt bảy năm qua, Em vẫn mong vẫn chờ: Anh trở về! Anh trở về! Anh đã về! Anh về thật rồi sao?!...Em cứ đọc đi đọc lại những cụm từ ngắn ngủi ấy với vô số cảm xúc ngổn ngang, vui mừng có, thảng thốt có, nghẹn ngào có và tim Em như ngừng đập kể từ giây phút Anh bước đến...Tình xưa như sóng cuộn, mộng xưa cứ tràn về. Sao bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về!

Sau bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về

Em lại khóc! Lần khóc này khóc cho ngày hội ngộ, giọt khóc này được vỡ oà trong hạnh phúc, hoan ca. Từng giọt nước mắt cứ thi nhau đua ra, xoá luôn niềm kiêu hãnh xuân thì Em đã tạo, gạt phăng bao nỗi giận hờn trắc ẩn bao năm...Như nén chặt yêu thương, nay bật thành tiếng nấc, thổn thức, liên hồi...Em khóc ngày đoàn viên...Sau bao ngày xa cách, Anh đã trở về!

Trở về để nối lại duyên xưa! 

Sau bao ngày xa cách, Em vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về

Em vui mừng khôn tả khi Anh vẫn một lòng chung thuỷ chốn trời xa. Tình yêu ngây thơ tưởng chừng trôi mãi, nay tròn đầy ca khúc đoàn viên. Anh bảo Anh đã học xong và trở về tìm Em, cho Em một bất ngờ và bất ngờ hơn, Anh mang về cho Em một lời đính ước...Rằng từ nay, đường Em bước luôn có Anh bên cạnh, mình vẹn thề cho đậm mãi mối tình sâu...

Qủa thật, hợp tan vốn là lẽ thường của nhân gian nhiều khổ luỵ. Không ai đoán được tương lai cũng chẳng ai lường được duyên kiếp. Em chỉ biết rằng, Em vẫn cứ tin vào chân ái của tình yêu! Em chỉ có thể biết rằng: sau bao ngày xa cách, Em đã có thể vỡ oà giọt nước mắt hạnh phúc khi Anh đã trở về!...

Thu Đông - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: Giọt nước mắt hạnh phúc ngày gặp lại; vỡ oà hạnh phúc khi gặp anh; xa cách mấy rồi cũng trở về bên nhau...

Bài cùng chủ đề Nước mắt hạnh phúc

Bài mới

Tôi là một cô gái vừa nhạy cảm vừa khó tính, nhất là khuôn phép với chính mình nhưng lại khá dễ tính, hoà đồng với người khác. Duy nhất quan điểm về tình yêu đối với Tôi, chưa bao giờ vì ai...
Ai cũng thắc mắc vì sao Tôi chọn Anh? Và vì sao Tôi lại chọn duy nhất mình Anh đi với Tôi trên hành trình tìm kiếm tình yêu và hạnh phúc? Trong khi, ngày đó, Tôi không thiếu những chàng...
Tình yêu giống như những phím dương cầm. Những phím trắng là những khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc. Những phím đen là những lúc ta buồn bã, thất vọng. Thế nhưng hai phím đó phải luôn đi cùng...
Anh trở về! Anh trở về! Anh đã về! Anh về thật rồi sao?!...Em cứ đọc đi đọc lại những cụm từ ngắn ngủi ấy với vô số cảm xúc ngổn ngang, vui mừng có, thảng thốt có, nghẹn ngào có và tim Em...
Hà Nội dạo này mưa rồi, anh ạ. Những cơn mưa thu rả rích từ đầu sớm đến tối khuya. Sáng nay em ngồi trong căn phòng nhỏ của chúng ta, ngồi ngắm mưa và chờ nắng....
Cuộc đời mỗi người rồi sẽ trải qua một hoặc một vài mối tình. Trong chuyện tình yêu, khó mà nói trước được việc ai sẽ là người đi cùng mình đến cuối cuộc đời. Vậy cho nên, tình yêu cũng...
Tình yêu vốn dĩ là một cảm xúc thiêng liêng và đẹp đẽ, do đó những hành động chân thành xuất phát từ con tim mới là điều quan trọng đối với phái nữ. Có thể bạn không tin, nhưng những việc...