Tạm biết nhé cánh cổng trường đại học mai ta vững bước trên con đường tương lai

Chuyên mục: Dòng thời gian

Sau cơn mưa rào to thật to hôm qua thì sáng nay tôi được cảm nhận một không khí vô cùng trong lành và mát mẻ mà tạo hóa đã ban tặng cho. Những chậu hoa nhỏ xinh xinh đã bắt đầu hé nở. Tôi dậy thật sớm, chuẩn bị tươm tất để chuẩn bị cho mình một tâm thế vững vàng, tự tin đến dự lễ tốt nghiệp sau bao những tháng ngày dùi mài kinh sử trên giảng đường đại học. Trái tim nhỏ bé bắt đầu xôn xao, sống mũi bắt đầu cay cay khi hết ngày hôm nay, tôi đã không còn gọi là cô cậu sinh viên nữa. Cánh cổng trường đại học hôm nay sao đẹp hơn mọi ngày, khép lại cánh cửa này thôi mai ta vững bước trên con đường tương lai đầy những niềm tin và hy vọng...

Có lẽ giây phút bắt đầu lật sang trang sách mới của đời mình ta mới nhận ra thời gian là hữu hạn

 Sải bước trên sân trường đã có vài chiếc lá vàng bay, tôi kịp dơ cánh tay che đi những tia nắng vàng bắt đầu chói chang. Những khóm hồng bắt đầu chổ những nụ hoa tươi thắm, mùi hoa sữa thơm thoang thoảng vẫn còn vương đâu đây, một cơn gió lạ ghé mái tóc em dài thướt tha bay bay trong nắng vàng. Trái tim nhỏ bé đập rộn ràng, xao xuyến đến lạ, nhìn ngắm những gương mắt thân quen bao năm trời ngồi cùng nhau trong những tiết học. Mới ngày nào còn ngây ngô, dại khờ. Sau bốn năm học tập trên giảng đường đại học, những khuôn mặt ấy trưởng thành và chín chắn hơn, mang nét duyên dáng, phong độ của tuổi trẻ sẵn sàng. Khuôn mặt ai hôm nay cũng rạng ngời, vui vẻ, trong những ánh mắt hân hoan ấy chẳng thể nào che giấu được sự hồi hộp, lo lắng trên bước đường của tương lai. Mặc chiếc áo cử nhân trên mình, thật sự khó có ngôn từ nào có thể diễn tả được cảm xúc. Bản thân đó là sự vinh dự, và đối với nhà trường là tính nhân văn sâu sắc. Cầm trên tay bó hoa tươi thắm mang trong đó là bao niềm tin và hy vọng. Kết thúc với quãng đời  sinh viên với bốn năm ngồi trên giảng đường đại học là một tầm bằng minh chứng cho sự cố gắng, nỗ lực mà lớp lớp sinh viên đã trải qua. Tạm biệt nhé những phút giây thơ ngây, ngày mai đây chúng tôi sẽ vững bước trên con đường tương lai với hành trang tri thức của mình. 

 Tạm biết nhé cánh cổng trường đại học mai ta vững bước trên con đường tương lai

  Quen thật nhiều, quên thật nhiều để rồi cũng lại nhớ thật nhiều...

 Hình ảnh giám đốc học viện lên trao bằng và hoa cho chúng tôi là giây phút xúc vừa hạnh phúc, vừa vui mừng cũng xúc động nhất, hình ảnh chúng tôi chỉn chu, xinh đẹp, nở những nụ cười tươi tắn ấy là có sự chứng kiến của gia đình, thầy cô, và các bạn đồng trang lứa, các em sinh viên khóa dưới. Có lẽ đây sẽ là hình ảnh được trân trọng ghi dấu trong bao ký ức sinh viên tươi đẹp. Giờ đây tạm biệt nhé những tiết học đại cương khô khan, khó nhằn, tạm biệt nhé giảng đường đại học thân thương với bao kỷ niệm đáng nhớ, tạm biệt nhé những ngày hè oi ả ôn thi, tạm biệt nhé những phút giây  ngồi bên nhau kể chuyện. Sẽ chẳng còn nữa những tháng này chạy xe dài giữa trời nắng 40 độ trên lòng đường đại lộ, những hàng cây xanh thật xanh, những đám mây bay lơ lửng trên bầu trời giữa mùa hè oi ả được nhìn qua lăng kí của mũ bảo hiểm, con đường đầy hoa khi vào đến cổng trường đại học. Đặc biệt những cô cậu sinh viên trước lạ sau thân, những người bạn chơi hết mình luôn học hết sức, những tháng ngày nắng mưa dắt tay nhau đàn lên những khúc ca yêu đời. Những ngày tháng ấy sẽ khép lại với bao kí ức thân thương. Tạm biệt nhé! Cánh cổng trường đại học, mai này đây chúng tôi sẽ nhớ lắm... những ngày tháng thơ ngây. 

 Tạm biệt nhé, ngày mai đây ta lại bước trên con đường dài...

Thời gian lặng lẽ trôi đi, nhìn lại tất cả quãng đường bước trên giảng đường đại học, những ngày tháng ấy sao có thể quên. Bốn năm có thể không dài trước một đời  người nhưng lại đủ dài để ta có thể vương vấn, đủ để tôi lưu giữ những ký ức không quên. Những ánh mắt hân hoan nhìn nhau say đắm, như muốn nói lên những điều chưa kể. Cô trưởng khoa có lẽ đã già hơn một chút theo năm tháng, lại một năm cô chứng kiến lớp lớp sinh viên ra trường. Trong ánh mắt cô không thể che đi sự bồi hồi, lưu luyến. Cô đã bên chúng em từ những bài học vỡ lòng khi mới vào trường đến khi chúng em rời xa giảng đường đại học. Nhớ lắm những lời nhắc nhở tận tình, luôn giúp đỡ sinh viên hết lần này đến lần khác, cô nhìn ngắm sự trưởng thành của chúng em và gửi trọn bao niềm tin và hy vọng bởi thế hệ mới này. Khóa 8 chúng em hội tụ thật nhiều sinh viên từ mọi miền tổ quốc, đến giờ phút này muốn gửi gắm tình yêu thương vô bờ bến đến người dẫn đường của khoa, người đã chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ chúng em. 

  Tạm biết nhé cánh cổng trường đại học mai ta vững bước trên con đường tương lai

Hoa rồi cũng sẽ tàn, buổi tiệc nào rồi cũng phải kết thúc, rồi ta sẽ lại gặp những người bạn mới, những người thầy cô mới, và một chặng đường mới. Mỗi người sẽ chọn cho mình một ngã rẽ riêng nhưng những ký ức sinh viên thì chẳng thể nào thay thế được. Nhấc nhẹ bước chân khỏi hội trường, nhìn ngắm một lượt những kỷ niệm đã qua, tạm biệt nhé những con người ấy, tạm biết nhé cánh cổng trường đại học, ngày mai ta vững bước trên con đường tương lai...

Phú Ngô - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: Tạm biệt nhé, giảng đường đại học, cánh cổng trường đại học, vững bước trên con đường tương lai

Bài cùng chủ đề Chia tay thời sinh viên

Bài mới

Cơn mưa giông ngay sáng sớm, mùa đông đã đi qua nhường chỗ cho nàng xuân kiều diễm. Cả đất trời như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài vươn mình đón những hạt nước long lanh trong những hạt mưa...
Thời gian chầm chậm trôi, những khóm hoa chuẩn bị chuyển mình khoe sắc thắm. Tôi ngồi lặng lẽ nhâm nhi cốc cafe nhỏ, những làn khói nhẹ bay là đà trong khoảng không vô định bỗng nhớ về...
Sau cơn mưa rào to thật to hôm qua thì sáng nay tôi được cảm nhận một không khí vô cùng trong lành và mát mẻ mà tạo hóa đã ban tặng cho. Những chậu hoa nhỏ xinh xinh đã bắt đầu hé nở. Tôi...
Trong những ngày đầu tháng 9, những cơn gió mùa thu nhẹ nhàng khẽ lướt qua đâu đây. Mang theo những nỗi nhớ, niềm tin và bao hy vọng. Đếm ngược thời gian để chào đón bản thân bước sang tuổi...
Vào những ngày cuối hạ, em cô sinh viên năm cuối, tóc dài ngang lưng lững thững bước đi trên khoảng không gian mênh mông của sân trường trước giảng đường Đại Học. Sau bốn tháng học online...
Có lẽ bất kỳ một cô cậu sinh viên nào khi bước qua cánh cổng trường Đại học cũng sẽ mang trong mình những ước mơ lớn, những hy vọng và gửi gắm niềm tin của mình vào tương lai, xây dựng lên...
Trải qua thời gian, ai rồi cũng dần đổi thay với những trải nghiệm mình có được. Ngay cả giấc mơ về một mái ấm cũng trở nên thiết thực và đơn giản hơn. Bước sang tuổi 27, sau cả chặng đường...