Tạm biệt tà áo trắng tinh khôi, ta sẵn sàng bước vào một cánh cửa mới !

Chuyên mục: Chia tay

Góc sân này giờ đây không một bóng người. Hàng ghế đá im lìm như đang đắm chìm vào giấc ngủ dài. Hình bóng người thương trong tà áo dài tinh khôi đã vội xa. Cánh hoa phượng vẫn rơi trong làn gió thu nhẹ nhàng lướt. Nhặt vội chiếc lá vàng, bỗng chốc mỉm cười ngây ngô. Ngày nào còn xa lạ với cánh cổng kia, nay tôi đã phải tiếc nuối nói lời tạm biệt những thơ ngây, nhường chỗ cho thầy cô dẫn dắt những chuyến đò phía sau...

Kỷ niệm dưới mái trường

Tạo hóa sinh ra thời gian, cũng để chúng ta ai cũng có cơ hội trải nghiệm với muôn vàn câu chuyện trong đời. Nhưng thời gian lại chỉ một chiều, đã qua rồi không thể nào quay lại. Thanh xuân dưới mái trường ấy không biết nó đẹp cỡ nào. Mà ai trải qua rồi cũng đầy tiếc nuối. Muốn thời gian ngừng lại dù chỉ một phút giây thôi. Để trân trọng, để lưu giữ từng khoảnh khắc bên nhau. Còn đâu nữa giờ ra chơi, sân trường ùa ra như bầy ong vỡ tổ. Tuy ồn ào nhưng lại rất đỗi thân quen suốt bao năm tháng qua. Nhớ những khi nghịch dại bày trò buộc tà áo dài các bạn nữ lại, thế là chễm chệ ngồi lên sổ đầu bài. Còn đâu nhỏ lớp trưởng hung hăng lúc nào cũng bắt cả lớp nộp bài tập đúng hạn. Từng tiếng cười nói khúc khích, giờ giải lao lâu lâu lại có món cóc, xoài, ổi chấm muối cay xè,... Nhớ những khi thi cử áp lực, cả nhóm lại cùng nhau giải bài rồi tranh luận. Nhớ cả cô bạn lớp kế bên xinh xắn với  mái tóc ngố tàu. Mỗi lần chào cờ cứ túm tóc chọc ghẹo cho người ta chửi mình mấy câu. Tôi còn chưa kịp nói “tớ thích cậu” vì họ có người thương mất rồi!. Sẽ không còn lúc căng thẳng khi cô giáo dò bài cũ, không còn lúc chép vội bài soạn văn của đứa kế bên nữa. Rồi mai đây, căn phòng này sẽ lại vang vọng tiếng cười nói, tiếng giảng bài. Nhưng không còn của khóa chúng tôi, mà là của những em lớp dưới.

“Tương tư màu áo trắng

Từ thuở em xa trường

Ngõ tường hoa vắng bóng

Tóc hẹn thề tôi thương”.

Chia tay dưới mái trường

Tạm biệt tà áo trắng tinh khôi, ta sẵn sàng bước vào một cánh cửa mới !

Cuộc đời chúng ta trải qua những chặng đường khác nhau. Và bữa tiệc nào cũng sẽ có lúc tàn thôi. Chia tay ngày cuối cấp, cả lớp tôi đã khóc nghẹn. Rồi mai đây không còn đi học hàng ngày, không còn gặp nhau nhiều nữa. Rời xa những buổi chiều tan học ghé quán ven đường, nhâm nhi vài món quen thuộc. Tiếc lắm vì đó là khoảng thời gian rất đẹp, rất hồn nhiên. Những cái ôm thật chặt cho tình bạn đẹp, cho ký ức dưới mái trường thân yêu đã dạy dỗ tôi nên người. Lệ trên mi đã ướt nhòe, tay cầm cuốn vở được thưởng và tờ giấy khen mà lòng nghẹn ngào. Mây trời ngày hôm ấy cũng xanh hơn như minh chứng cho buổi học cuối cùng này. Hứa với nhau rồi chúng ta sẽ gặp lại nhé, kể nhau nghe những chuyện buồn vui và bao kỷ niệm. Lưu lại chữ ký và cái hôn của tuổi trẻ vào màu áo trắng tinh khôi. Tất cả rất đẹp và đầy khát khao, hi vọng. Những bức hình ngày hôm ấy, mãi sau này sẽ vẫn vẹn nguyên cảm xúc lưu luyến. Những giận hờn tuổi mới lớn, niềm vui, phấn khích, nụ cười,... tất cả sẽ được lưu giữ trong ký ức của thanh xuân. Nhìn cánh hoa phượng đỏ giống như khóc thầm cho cuộc chia xa đến với ngã rẽ cuộc đời. Làn gió nhẹ và trong trẻo khẽ lau khô giọt nước mắt, nuối tiếc đượm buồn cho một thời thơ ngây. Sau này dù có gặp thêm bao nhiêu bạn mới, cũng chẳng thể quên đứa bạn cùng đạp xe đến trường. Cái lớp học ấy, có đứa lanh chanh, có đứa vụng về, có cả đứa mình ghét... Nhưng cả lớp vẫn đoàn kết với nhau. Bao vui buồn xin lưu lại nơi trái tim này. Đừng quên nhau nhé bạn tôi. Xin thời gian ngưng đọng để tôi yêu thêm nơi này một chút, để nhớ về những kỷ niệm sẽ mãi rời xa...

Cánh cửa ước mơ chờ đón ta

Tạm biệt tà áo trắng tinh khôi, ta sẵn sàng bước vào một cánh cửa mới !

“Một đời người - một dòng sông...

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

"Muốn qua sông phải lụy đò"

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... “

Chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành. Bước ra đời để trải nghiệm và tung cánh. Nơi mái trường đã nuôi dưỡng bao ước mơ, giờ đây đến lúc phải nói lời tạm biệt. Vì chúng ta sẽ đến với cánh cổng khác. Cánh cổng cuộc đời đầy mong đợi. Không có ai nhắc nhở ta học bài mỗi ngày nữa. Sự tự lập và chủ động trong cuộc sống từ đây. Cám ơn thầy cô - người lái đò thầm lặng đã giúp bao thế hệ đến với bến bờ tri thức. Hành trang có được dưới mái trường sẽ cho ta sức mạnh vượt qua giông tố ngoài kia. Rồi đây mỗi khi sắc thu về, ngày tựu trường đến sẽ chỉ còn là kỷ niệm khắc vào tim. Khi tiếng ve vang lên bản nhạc cho tháng ngày năm ấy, chúng tôi có lẽ đang làm việc ở một nơi xa. Cuộc đời muôn vàn điều mới mẻ và thú vị. Mỗi người học trò tạm biệt mái trường, đến với sự lựa chọn của mình. “Trở thành người tử tế và có ích cho xã hội” chính là bài tập cuối cùng mà cô chủ nhiệm đã giao. Hạn trả bài sớm nhất là 10 năm sau. Mong lắm ngày hội ngộ ấy, ai cũng hoàn thành tốt bài tập cuối cùng, không phải 90 phút thi, mà là có cả đời để làm cơ.

Tạm biệt nhé màu áo trắng tinh khôi, trong sáng như chính tâm hồn của bao cô cậu học trò nơi đây. Ngày chia tay đã khóc thật nhiều, không phải yếu đuối mà vì nuối tiếc thanh xuân tươi đẹp. Nuối tiếc vì tạm xa những con người tuyệt vời. Tuổi trẻ mà, sẽ mạnh mẽ vươn vai, đi xây dựng ước mơ bằng chính hành trang tri thức có được dưới mái trường. Thời học sinh dấu yêu, sẽ mãi vẹn nguyên trong trái tim này.

Chu Huyền - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: kỷ niệm xưa, mái trường, tà áo trắng tinh khôi, cánh cửa mới, người lái đò

Bài cùng chủ đề Chia tay tuổi học trò

Bài mới

Kết thúc một ngày làm việc dài, lướt mạng và tình cờ xem được một chiếc clip nhỏ về cuộc “chất vấn” của đôi bạn trẻ sau cuộc chia tay. Đáng ra nó sẽ chỉ được xem là một cuộc nói chuyện chia...
Anh đã nghe đâu đó người ta nói rằng: “Tình yêu giống như hai người cùng kéo một sợi dây chun. Nếu một người buông, người còn lại giữ sẽ đau đớn”. Anh không buồn bã, gục ngã vì em đã chọn...
Hôm nay, anh thấy mình thẫn thờ quá! Trong đầu anh chỉ toàn nghĩ về em, người con gái bé nhỏ của anh. Những giọt nước mắt của em vẫn đang làm anh ray rứt không ngừng. Con tim anh dường như...
Sau những nồng say bên những hẹn thề, sau những mê đắm bên những ấp yêu, chúng ta đành tạ từ! lời tạ từ Em dành cho Anh đồng nghĩa với việc Ta mất nhau vĩnh viễn. Không phải tại Anh, cũng...
Khi trưởng thành, Tôi vẫn thường nghe nói nhiều về việc “ Làm điều mình thích , thích điều mình làm”, để truyền cho người với người những năng lượng tích cực. Nhưng, những ngày còn non dại...
Mở lại trang vở sờn cũ, vẫn còn kẹp vài bông hoa phượng đã khô màu. Năm tháng trôi qua, hóa ra từng kỷ niệm nơi lớp học ấy vẫn vẹn nguyên. Chỉ là do vòng quay của thời gian, bận rộn với bộn...
Góc sân này giờ đây không một bóng người. Hàng ghế đá im lìm như đang đắm chìm vào giấc ngủ dài. Hình bóng người thương trong tà áo dài tinh khôi đã vội xa. Cánh hoa phượng vẫn rơi trong...