Tháng 8 gọi nắng thu về, trái tim em vẫn chôn chặt những nỗi đau chẳng thể sẻ chia cùng ai !

Chuyên mục: Nắng

Thoảng trong gió nhẹ, chiếc lá vàng rơi hững hờ, như tim em cũng lặng im trong vô định. Thu về rồi, gọi nắng tinh khôi buông mình vào khoảng trời bát ngát. Kéo theo mảng kỷ niệm là nỗi đau đã chôn chặt trong em. Mãi đến tận bây giờ cũng chẳng thể san sẻ với một ai khác.

Tháng 8 gọi nắng thu về

Thu đậm đà hơn, bỏ lại phía xa cái nắng gắt bông trôi. Giờ chỉ còn lại khoảng trời chuyển mình mát mẻ phả vào trong da thịt. Từng làn gió nhẹ lướt trong màn nắng buông mình hững hờ rong ruổi khắp chốn. Trải mình vươn rộng lên khắp phố phường bao la. Mỗi lúc lại kéo xuống cả hàng lá cuốn vào vòng xoay ấy. Đôi khi tưới mát khoảng trời bằng cơn mưa nhẹ trút xuống bất ngờ, lấm tấm trên vai ai từng giọt trong suốt. Để lại trên bầu trời cao là những tầng mây trong màu xám chậm rãi và ung dung làm bạn với nắng. Lúc lại lẫn vào trong từng tia nắng chút se lạnh ít ỏi, báo hiệu mùa đông chớm nở sắp tới. Thu về gọi nắng êm trôi, gọi về cả những hoài niệm tưởng chừng đã chôn chặt trong ký ức. Thu về như tuần hoàn của tạo hóa, chẳng kỳ công, nhưng lại đều đặn ùa về với những niềm xót xa. Nắng thu đẹp và dịu êm, nhưng lại nhen nhóm lòng em nỗi buồn da diết, dẫu giờ đây chẳng thể nhớ về ai đó, chỉ là lén trông chờ trong sự cố chấp hoài niệm mà thôi. Chiếc lá vàng rơi, như một câu chuyện đã kết thúc, không thể quay lại hay thay đổi gì nữa, chỉ có thể nhìn thấy đó, mà không thể chạm vào sự hồi sinh nào cả.

Tim em vẫn chôn chặt những nỗi đau

Tháng 8 gọi nắng thu về, trái tim em vẫn chôn chặt những nỗi đau chẳng thể sẻ chia cùng ai !

Vẫn mong tim em có một chỗ dừng chân, vì đi mãi tim em cũng mỏi mệt rồi. Thu về, có nắng có gió nhẹ nhàng qua như tình ta thuở xưa ấy. Nhưng có những điều đã khắc sâu lại hóa ra khó mà quên được. Tưởng nhẹ nhàng nhưng bên trong lại đầy bão tố. Đi qua những góc phố quen, bước chân bất giác chậm lại, vì con tim luôn nhạy cảm với những kỷ niệm xa xăm quen thuộc. Dư vị của mối tình ấy vẫn còn đây nguyên vẹn, dẫu đã chia xa đôi đường, nhưng vẫn còn lại một trái tim quặn thắt, thầm dõi theo bóng hình xưa cũ. Không biết là cố chấp hay yếu đuối mà lý trí lại chỉ biết im lặng bất lực. Những thứ đẹp nhất đến vào tháng 8, nên có đôi khi em mong chờ và mỉm cười ngây ngô. Để rồi chợt nhận ra, những điều tồi tệ cũng đến cùng thời điểm. Có lẽ là mối lương duyên ngắn ngủi chăng, nên là chỉ cùng nhau sánh bước một đoạn đường thơ. Em cố kiếm tìm thứ gì đó mới hơn, thứ gì đó phù hợp hơn để trái tim lại được ấm áp, xua đi giá lạnh mây mù. Nhưng chỉ là hời hợt và nhất thời. Bởi không thể giải thích khi mà trái tim vẫn cứ chôn chặt những niềm đau, những kỷ niệm. Như một dòng suối mơ, nhưng lại có cả nước mắt! Nhưng rất lâu rồi, nước mắt em chẳng còn rơi nữa. Có lẽ vì đã quen thuộc quá với niềm đau ấy, nó vẫn nằm yên một góc tim. Bất kỳ lúc nào, cũng có thể thức dậy và làm em dằn vặt trong mớ hỗn độn của cảm xúc. Trong dư vị của nỗi nhớ, ùa về những giấc mơ ngọt ngào đã mãi tan biến vào hư vô. Không hẳn là hận thù, nhưng lại là một thứ gì đó gặm nhấm em từng đêm. Sống trong quá khứ không hề dễ dàng, nhưng có lẽ như thế em vẫn thấy một chút bình yên ít ỏi. Vì đó là khi nhớ về ngày xưa ấy, nhớ về người em dành trọn con tim.

Nỗi niềm của riêng em biết

Tháng 8 gọi nắng thu về, trái tim em vẫn chôn chặt những nỗi đau chẳng thể sẻ chia cùng ai !

Em chẳng thể sẻ chia cùng ai. Có lẽ vì em biết sự cố chấp ấy dường như chỉ đưa em vào một ngõ cụt mà thôi. Trái tim này đã trao trọn cho một hình bóng, đến tận bây giờ vẫn chỉ hướng về một người như thế. Đều đặn như mùa thu, mỗi năm đều đến rồi lại đi. Em có xua đuổi những mảng tối tăm, để trái tim được hồi sinh. Để lại yêu, lại nhớ. Nhưng mà có lẽ bây giờ là điều không thể. Nỗi niềm ấy đôi lúc khiến em cười trong nước mắt. Cuộc sống bộn bề lo toan, có đôi khi em tưởng ký ức đã ngủ yên, nhưng hóa ra, chưa lúc nào trái tim này thôi dậy sóng cả. Kẻ đón người đưa, nhưng con tim vẫn ngây dại và bất trị, mãi ngóng trông về quá khứ bầm dập những đau thương. Em tự trói mình trong ký ức và những nỗi nhớ dai dẳng. Mọi thứ cứ vậy hằn sâu. Đôi môi này chẳng thể nói yêu thương với ai khác. Trái tim này cũng chẳng thể rung động với ai khác. Như một đứa trẻ không chịu nghe lời. Nhưng em vẫn mỉm cười, dù cho trái tim luôn đau nhói.  Hạnh phúc chưa mỉm cười với em, nhưng không sao, có lẽ ở tương lai rồi sẽ có điều tốt đẹp đang chờ đón. Chờ đến khi trái tim này thôi hờn dỗi, thôi cố chấp. Khi trải qua đủ những sóng gió cuộc đời để trưởng thành và chấp nhận những sự thật, dù bản thân không mong muốn. Không biết là đến khi nào, nhưng có lẽ sẽ có một thời điểm mà trái tim này sẽ lại mở cửa và chào đón yêu thương.

Thu về mang theo bầu trời kỷ niệm, mang theo màu lá thu nhuốm vào từng ô cửa. Bầu trời dịu dàng trong veo, thôi hờn dỗi gắt gỏng. Tạm cho em khoảng trời bình yên, chút dư vị của mối tình xưa ấy. Dẫu không còn nữa, nhưng vẫn dai dẳng chẳng thể xóa nhòa cho đến mãi về sau.

Chu Huyền - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: nắng tháng 8, tháng 8, tháng 8 gọi nắng thu về, trái tim em vẫn chôn chặt những nỗi đau, nỗi đau chẳng thể sẻ chia cùng ai, nỗi niềm của riêng em biết

Bài cùng chủ đề Tháng 8

Bài mới

Thoảng trong gió nhẹ, chiếc lá vàng rơi hững hờ, như tim em cũng lặng im trong vô định. Thu về rồi, gọi nắng tinh khôi buông mình vào khoảng trời bát ngát. Kéo theo mảng kỷ niệm là nỗi đau...
Khép lại tháng 6 với sắc hạ rộn ràng sau lưng, tháng 7 đến thì thầm nỗi nhớ gửi vào trong gió. Có cơn mưa ngâu như nhắc lại tình ai đậm đà khó phai bên cây cầu nỗi nhớ. Nắng lên vàng mật...
Làn gió man mác thổi qua, làm lòng ta thêm xao xuyến về một mùa hè nữa lại đậm đà sắp buông mình. Bỏ lại tháng 5 trong hoài niệm dĩ vãng thôi. Từng giọt nắng chắt chiu từ bao lâu, nay đã...
Tháng 5 đã sang rồi, gọi ngày hè đến thật rực rỡ trong vạt nắng vàng ươm. Tạm chia tay những ngày xuân phơi phới cuối cùng, ta quen dần với buổi chiều hè oi ả, mang theo cái nắng gay gắt...
Qua tháng 4, đón cái nắng rộn ràng và đậm đà phả vào trong từng làn gió. Khi mà sắc hạ đã chuyển mình, ôm lấy bầu trời cao rộng đến mãi chân trời xa tít. Sắc hoa loa kèn nở trắng làm bừng...
Nhắm mắt và cảm nhận thôi, tháng 3 tới rồi đấy! Mùa xuân dần xa, nhường chỗ cho những kỷ niệm còn đọng lại. Gửi em một chút ấm áp cuối xuân - người con gái chịu nhiều tổn thương và mất mát...
Tháng 2 thương nhớ gợi mùa xuân về đậm đà hơn. Với giọt nắng bông đùa ẩn mình sau những tầng mây xa xa. Để lại là những ngày nắng hiếm hoi trong mùa xuân mưa phùn giá lạnh. Hơi ấm chắt chiu...