Thương mẹ những ngày nắng hè vất vả trên đồng, mồ hôi ướt đẫm lăn vào khóe mi

Chuyên mục: Nắng

Khuôn mặt mẹ tôi đã quá nhiều nếp nhăn. Ở cái tuổi chưa gọi là “già lắm”. Con xem lại ảnh mẹ hồi còn đằm thắm. Ghét thời gian đã làm mẹ đánh đổi quá nhiều. Con thương mẹ đã gồng gánh thay cha, cả cuộc đời tảo tần trong vất vả. Nuôi chúng con trưởng thành không sa ngã. Lam lũ ruộng vườn, quang gánh kiếm sinh nhai. Nét khắc khổ đã đổ nặng trên đôi mắt, nốt đồi mồi đã đậm đà trên khuôn mặt. Chỉ nụ cười của mẹ không thay đổi, nét chân quê, mộc mạc chẳng phai màu.

Tôi nhận đôi quang gánh từ mẹ, nhưng tôi gánh lên không nổi.

Nhớ lại hồi tôi còn bé tí ti. Mẹ hay gửi đã gửi tôi đi bà Cúc chăm rồi để mẹ đi làm mà tận chiều tối mẹ mới chịu đón tôi. Đến khi tôi 3 tuổi thì mẹ vẫn gửi tôi mà mẹ càng ngày càng tệ mẹ gửi tôi đến cuối tuần mẹ mới chịu đón tôi về chơi một ngày với mẹ. Giờ mới biết mẹ phải ra ngoài lo việc đồng áng đi thuê của người ta, chiều lại gánh hàng rong không có thời gian chăm sóc tôi. Lời hát ru tôi nghe mỗi chiều thiếu đi tiếng hát của mẹ.

“Mẹ nằm chỗ ướt canh sương

Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ.” 

Lớn hơn một chút nữa mẹ cho tôi ra đồng cùng mẹ. Địu con trên lưng. Mẹ thoăn thoắt nhịp chân nhổ lúa trồng đay. Giữa thời tiết 12 giờ trưa nắng mẹ đi trân trần nhúng bùn đất lô nhô sỏi đá, chân nam đá chân chiêu. Cây mạ non mẹ nhổ để cấy ngoài ruộng phải mọc tầm sáu lá và ra rễ thật nhiều. Mẹ bảo để làm giữ ấm cho cây lúa. Tháng Chạp - mẹ lo cây lúa không ấm vì bị cái rét như mũi dùi cắm thẳng vào gốc rễ.

Ngoài ruộng vô trong nhà một mình tay mẹ chăm sóc, lo ba lo bảy. Thỉnh thoảng tuổi thơ tôi nhìn mẹ thoăn thoắt tự hỏi hay mẹ có nghìn tay mới lo được nhiều thứ đến vậy. Tháng Chạp đến, mẹ hay đi ra đi vào lo lắng cho bồ thóc lúa, đong đếm từng hạt còn lại để dành dụm cho tháng giêng sau. Vào những năm mất mùa đói kém, thương mẹ ở cái đưa tay rụt rè, đong đấu này lại hụt thiếu đấu khác. Thương mẹ tiếc mấy giờ công, chẳng chịu ăn uống đầy đủ nhưng mỗi dịp mất mùa lại động viên chúng tôi cùng mẹ chịu khó rau cháo rồi bao giờ được mùa mẹ mua thịt cho mấy anh em. Tuổi thơ có tình thương của mẹ khỏa lấp những thiếu thốn vật chất thường ngày. 

Trên vai mẹ mỗi chiều vẫn có đôi quang gánh, khi trời đổ mưa mười ngón chân bấm chặt xuống đường trơn như mỡ. Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa hình dung hết được những hiểm nguy, khó khăn rình rập mẹ những lúc ấy. Thương làm sao đôi trân trần nhiều vết chai, cứa theo năm tháng. 

Thương mẹ đánh đổi tất cả để con được ấm no hạnh phúc

Thương mẹ những ngày nắng hè vất vả trên đồng, mồ hôi ướt đẫm lăn vào khóe mi

Háo hức mỗi lần tết đến. Chúng tôi sẽ tự cho mình cái quyền đòi mẹ sắm bằng được quần áo mới. Đứa thì bộ áo trắng, quần xanh; đứa thì ưa cái áo đính mấy con vật to đùng trước bụng. Mẹ mua áo mới từ việc chắt bóp quanh năm mớ rau quanh vườn mang ra chợ bánm là thành quả từ đôi quang gánh kĩu kịt sớm tối trên vai, là ngày công của mẹ ra ruộng vườn sớm khuya. Giọt mồ hôi rơi dài trên ngực mẹ để đổi lấy nụ cười sự ấm no của chúng tôi. Đàn con hả hê áo mới chẳng hay tháng chạp mẹ vẫn vận chiếc áo sờn vá. Bụng các con có no thì mẹ mới ấm lòng, tết khép lại khi mẹ hớn hở khi đủ tiền sắm miếng dưa miếng bánh để con cái dùng đủ trong ba ngày xuân. Mẹ xem đó là hành trang đủ để cùng các con đón đợi năm mới sáng ngời. Một vụ mùa bội thu.

Hồi bé mẹ hay địu con trên vai, nhưng giờ con đã lớn khôn nhưng không thể đỡ đôi vai mẹ gù đi theo năm tháng ruộng vườn. Mồ hôi bao năm cứ oằn đi theo mỗi bước chân của người đi trên con đường làng đầy đá sỏi, in dấu lên đôi vai gầy vết chai sạm thô ráp tháng ngày. 

Mặt trời đổ nắng vẫn oằn trên vai mẹ. Chưa một ngày nghỉ ngơi, mẹ tảo tần gánh gồng cả bốn mùa khoai sắn, những mong chúng tôi khôn lớn trưởng thành.

"Em ơi quang gánh nuôi con

Áo rách mặc áo, vai mòn mặc vai......"

Thương mẹ với đôi mắt bạn sẽ biết được tình yêu tinh khiết nhất mà mình có thể tìm thấy trên trái đất 

Thương mẹ những ngày nắng hè vất vả trên đồng, mồ hôi ướt đẫm lăn vào khóe mi

Thời gian đã trôi qua khá lâu. Mẹ tôi giờ đã già không đủ sức gồng gánh nữa, sức khoẻ cũng một ngày yếu đi, nhưng trong đôi mắt mẹ vẫn là nhưng tia sáng hạnh phúc. 

Vì mẹ đã nuôi chúng tôi lên người, đủ lông đủ cánh để bước ra cuộc đời ngoài kia đi đến những ước mơ dang dở mà thời mẹ không thể nào có được. Để rồi mỗi đêm 30 tết về quê thăm mẹ, mua cho mẹ chiếc áo mới thay cho chiếc áo vá mà mẹ tiếc chẳng nỡ bỏ đi. Hay những đêm mưa gió rét các con chưa về kịp mẹ lại ngồi bên bếp lừa than hồng, trông nồi bánh trưng đượm vị đôi mắt ngóng xa xăm. 

Nhưng Mẹ à! Mẹ đừng lo gì nữa nhé. Vì nay con sẽ thay mẹ chăm sóc mái nhà, gia đình nhỏ. Con sẽ thôi không để nước mắt mẹ ướt đẫm trên khoé mi. Nếu một ngày mẹ đi lại khó khăn con sẽ dìu mẹ trên vai, nếu một ngày mẹ không thể đứng dậy con sẽ cõng mẹ lên. Nôi tuổi thơ mẹ đã cho con, con sẽ mãi khắc ghi trong lòng.

Cả một đời quá dài mẹ chỉ biết có cho con mà không làm gì cho riêng mẹ.  

Con vẫn nhớ đôi quang gánh ngày xưa

Vẫn ấm bàn tay mẹ tần tảo khuya sớm

Gánh nhọc nhằn, gánh cả tuổi thơ con.

Minh Trang - langio.net
Từ khóa tìm kiếm Google: Thương mẹ vất vả ngoài ruộng, mẹ vất vả dưới trưa nắng

Bài cùng chủ đề Nắng mùa hè

Bài mới

Thoảng trong gió nhẹ, chiếc lá vàng rơi hững hờ, như tim em cũng lặng im trong vô định. Thu về rồi, gọi nắng tinh khôi buông mình vào khoảng trời bát ngát. Kéo theo mảng kỷ niệm là nỗi đau...
Khép lại tháng 6 với sắc hạ rộn ràng sau lưng, tháng 7 đến thì thầm nỗi nhớ gửi vào trong gió. Có cơn mưa ngâu như nhắc lại tình ai đậm đà khó phai bên cây cầu nỗi nhớ. Nắng lên vàng mật...
Làn gió man mác thổi qua, làm lòng ta thêm xao xuyến về một mùa hè nữa lại đậm đà sắp buông mình. Bỏ lại tháng 5 trong hoài niệm dĩ vãng thôi. Từng giọt nắng chắt chiu từ bao lâu, nay đã...
Tháng 5 đã sang rồi, gọi ngày hè đến thật rực rỡ trong vạt nắng vàng ươm. Tạm chia tay những ngày xuân phơi phới cuối cùng, ta quen dần với buổi chiều hè oi ả, mang theo cái nắng gay gắt...
Qua tháng 4, đón cái nắng rộn ràng và đậm đà phả vào trong từng làn gió. Khi mà sắc hạ đã chuyển mình, ôm lấy bầu trời cao rộng đến mãi chân trời xa tít. Sắc hoa loa kèn nở trắng làm bừng...
Nhắm mắt và cảm nhận thôi, tháng 3 tới rồi đấy! Mùa xuân dần xa, nhường chỗ cho những kỷ niệm còn đọng lại. Gửi em một chút ấm áp cuối xuân - người con gái chịu nhiều tổn thương và mất mát...
Tháng 2 thương nhớ gợi mùa xuân về đậm đà hơn. Với giọt nắng bông đùa ẩn mình sau những tầng mây xa xa. Để lại là những ngày nắng hiếm hoi trong mùa xuân mưa phùn giá lạnh. Hơi ấm chắt chiu...